Bước ra khỏi nhà nghỉ, tôi chết điếng khi thấy vợ đi với một người đàn ông khác. “Chả” của tôi cũng không giấu nổi sự kinh ngạc vì người đàn ông kia chính là... chồng cô ấy.
Vợ tôi vốn là một
người phụ nữ hiền lành nết na, chúng tôi yêu nhau từ hồi còn học phổ
thông, cả tôi và cô ấy đều là mối tình đầu của nhau. Những ngày đầu
cưới nhau chúng tôi đã sống trong hạnh phúc, nhà tôi lúc nào cũng tràn
ngập tiếng cười, sự ríu rít của đôi vợ chồng trẻ. Thời gian trôi đi,
gia đình nhỏ của chúng tôi đón chào thêm một thành viên nữa. Cô con gái
nhỏ càng làm không khí tràn ngập niềm vui, thực sự khoảng thời gian đó
tôi đã rất hạnh phúc với những gì mình có.
Nhưng rồi tôi gặp
Lan, một đối tác của công ty. Không hiểu sao ngay từ cái nhìn đầu tiên
tôi đã bị ánh mắt của cô ấy cuốn hút đến lạ kì. Lan đẹp, một nét đẹp
của sự thông minh sắc sảo. Cách nói chuyện hóm hỉnh của Lan đã khiến
tôi không thể nào dứt ra khỏi câu chuyện.
Không biết có phải vì
vậy mà tôi đã đem lòng si mê không nữa, nhưng quả thực tôi đã không thể
nào không nghĩ đến cô ấy. Mỗi lần như vậy tôi cảm thấy xấu hổ với chính
bản thân mình, với vợ và đứa con gái nhỏ. Tôi đã cố tránh tiếp xúc với
Lan trừ khi có công việc dù cô ấy thường xuyên nhắn tin gọi điện mời
tôi đi uống nước. Tôi đã cố gắng dồn hết tâm trí của mình vào công việc
và gia đình, nhưng khi đó tôi như đang bị bỏ bùa mê vậy. Tôi vẫn không
thể nào xóa được hình bóng của Lan khỏi tâm trí, và rồi trong một lần
đi thực hiện dự án của hai công ty cùng hợp tác tôi đã không thể nào
thoát khỏi vòng tay của cô ấy.
Đêm đó quả là một đêm
tuyệt vời, chúng tôi đắm say trong ân ái. Vòng tay cô ấy, mùi hương cơ
thể cô ấy quả thật đến tận bây giờ tôi vẫn không thể quên. Sau đêm đó
chúng tôi bắt đầu mối quan hệ tội lỗi và nó đã kéo dài hơn một năm.
Nhưng tôi không hề biết rằng vợ tôi đã biết về mối quan hệ của chúng
tôi, cho đến khi tôi và cô ấy gặp nhau ngay trong khách sạn, nơi mà tôi
và Lan vừa qua cuộc ân ái. Cô ấy cũng đang khoác tay một người đàn ông,
trông họ rất tình tứ.
Chúng tôi nhìn thấy
nhau, dường như cô ấy không hề ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi. Còn tôi
thì như chết đứng giữa khách sạn. Cô ấy nhìn tôi một cách bình thản như
chuyện cô ấy đang bắt gặp tôi và Lan là một điều bình thường vậy. Điều
trớ trêu hơn nữa là khi tôi quay sang Lan, cô
ấy cũng như đang gặp phải điều gì đó kinh khủng lắm. Ngay sau đó tôi
biết được rằng người đàn ông đó chính là chồng của Lan, khi ấy tôi nghĩ
ông trời thật khéo trêu đùa.
Nhưng mọi việc không
như tôi nghĩ, tối đó chúng tôi đã ngồi đối diện nhau trong căn phòng
nhỏ của mình. Đôi mắt cô ấy nhìn tôi đầy trách giận và buồn rầu, tôi
cũng vậy. Tôi đã hỏi cô ấy rằng chuyện đó xảy ra bao lâu rồi, cô ấy
bình thản trả lời rằng chỉ kém chuyện của tôi có sáu tháng. Tôi đã sững
sờ khi nghe cô ấy nói, thì ra cô ấy đã biết hết mọi chuyện, chính vì
vậy nên đã lập kế hoạch trả thù tôi. Rồi cô ấy cất giọng nói lạnh lùng
rằng chúng tôi hãy li dị đi, cô ấy muốn điều đó và đưa ra trước mặt tôi
tờ đơn li hôn.
Cô ấy nói sẽ để cho
tôi đến với Lan, còn cô ấy sẽ đi cùng người đàn ông kia, nghĩa là chồng
Lan. Trái tim tôi bỗng bị bóp nghẹt khi nghe cô ấy nói như thế, một cảm
giác sợ hãi xâm chiếm lấy tôi. Cái cảm giác rằng tôi sắp mất cô ấy, sắp
mất đi gia đình nhỏ này khiến tôi vô cùng hoang mang, lo sợ. Tôi đã quỳ
xuống cầu xin cô ấy tha thứ, tôi nói với cô ấy rằng đó chỉ là khoảng
thời gian sốc nổi của tôi. Tôi chưa từng yêu Lan, và tôi càng không có
ý định sẽ rời bỏ gia đình này, rời bỏ mẹ con cô ấy vì tôi vẫn rất yêu
cô ấy và không thể sống thiếu con. Nhưng cô ấy đã nhìn tôi với ánh mắt
lạnh lùng đầy căm phẫn, rồi cô ấy bước ra khỏi phòng mà không nói gì
cả.
Suốt cả tuần sau đó
cô ấy không nói với tôi bất kì điều gì. Có đôi khi con gái thì thầm vào
tai tôi “bố ơi tối qua mẹ khóc” khiến lòng dạ tôi càng rối bời hơn. Tôi
biết rằng cô ấy vẫn còn rất yêu tôi, tôi cũng biết rằng cô ấy không nỡ
nhìn thấy gia đình nhỏ của tôi tan nát. Nhưng dường như cô ấy đã rất
hận tôi, nên cô ấy không thay đổi quyết định. Tôi đã không biết mình
phải làm gì, tôi không biết cô ấy sẽ quyết định như thế nào? Tôi cảm
thấy rất lo sợ sẽ mất đi tất cả, tôi phải làm gì đây? Làm gì để cứu vãn
gia đình nhỏ của tôi?